Thao thức – Phần 2

Trong đêm tối mênh mông, giấc ngủ chập chờn không đến, tự nhiên những kỷ niệm xa xưa cứ ào ạt chảy trong lòng Dung. Ngày ấy, cô học lớp cuối cấp ở một trường cấp III lớn nhất thành phố. Thầy giáo dạy văn lớp Dung hơn Dung 8 tuổi. Tính thầy hiền lành và hay xấu hổ như con gái. Một lần thầy cho Dung mượn một quyển truyện. Không hiểu thế nào, khi trả. Dung lại để quên cả bài thơ “ Giọng nói”, một bài thơ tình của Xuân Diệu mà Dung vừa mới chép. Những vần thơ Dung nhớ suốt đời:
Em ngồi ríu rít ở sau xe
Em nói lòng anh mải lắng nghe…
Lại ứng vào mấy hôm trước, cả lớp đi ra Hồ Tây liên hoan, cứ hai người một xe, chúng nó du đẩy thế nào mà Dung lại ngồi sau xe thầy cả lúc đi lần lúc về. Từ hôm đó, buổi học nào không có giờ văn, Dung thấy cứ bâng khuâng thế nào. Có hôm, giờ nghỉ giữa hai tiết học, Dung vờ sang lớp bên cạnh hỏi mượn cái bút cốt để nhìn thấy nhau. Những lúc ấy Dung thấy rõ nét mặt thầy bừng sáng hẳn lên. Dung chào lí nhí “Thầy ạ!”. Thầy nói “Chào em !” giọng nghe ấm như gió thoảng qua chỉ để cho cô nghe thấy. Ai ngờ, vừa đúng năm ấy giải phóng miền Nam, thầy được điều động vào thành phố Hồ Chí Minh, giảng dạy trong đó. Tết năm sau, thầy có ra Hà Nội. Đến thăm hỏi, biết Dung ở nội trú trong trường, thầy tìm đến tận nơi. Nhưng lúc ấy, Dung đã yêu Tuấn rồi. Nghe tin có “ người yêu cũ” của Dung đến thăm, Tuấn lồng lên phóng ngay sang phòng Dung. Rồi chẳng hiểu lúc tiễn thầy về, ra đến cổng, trong khi Dung quay lại lấy cái chìa khóa xe thầy bỏ quên, Tuấn đã kịp nói với thầy câu gì đó mà không bao giờ thầy quay lại nữa. Chủ nhật, Dung tìm đến nhà thì thầy đã lên tầu vào Nam rồi. Từ đó không có tin tức gì của nhau. Không biết có thể gọi đó là mối tình đầu được không nhưng cứ mỗi lần chán chường đến chẳng thiết sống nữa, cứ nghĩ đến gương mặt ấy, giọng nói ấy, Dung lại thấy ám áp những tình cảm yêu thương hơn cả hai mươi năm đầu gối má kề.
Bây giờ chồng Dung không còn nét nào của thời sinh viên nữa. Tuấn giấu rất kỹ những bức ảnh chụp với bộ quần áo bộ đội bạc màu, với nước da sốt rét xanh xao mà anh bảo là trông giống “thần chết”. Bây giờ, một năm Tuấn đi nước ngoài đến hai, ba lần, may một lúc mấy bộ comlê, mua 3 cái kính đắt tiền một lúc vẫn chưa ưng ý. Cả cơ quan người ta ngại Tuấn vì với ai anh ta cũng có một cái “bảo bối” gì đó làm cho người ta sợ. Ngay cả với Dung, Tuấn cũng nắm được cái mà Dung sợ nhất – Đó là hai đứa con, nhất là đứa bé, mới có 2 tuổi, tội nghiệp.
Cô đừng có mơ tưởng chuyện li dị – Tuấn giằn từng tiếng – Không thoát khỏi thằng này được đâu. Muốn chia tay, cứ việc ra đi, để hai đứa con lại. Thằng thầy giáo của cô chuyển ra Hà Nội rồi đấy! Nó cũng li dị rồi đang chờ cô đấy! Nhưng mà thôi, quên cơ bản tình ca vọng cổ ấy đi!
Giọng Tuấn rít lên vang vọng vào không gian yên ắng tĩnh mịch vào bốn giờ sáng nghe đến tàn nhẫn lạ thường. Dung thấy uất lên tận cổ. Cô muốn gào lên thật nhưng bất lực. Những tiếng lao xao ngoài đường vọng vào, báo hiệu một ngày lại đến. Ngày hôm nay có gì mới không? Có thay đổi được gì không? Giường bên cạnh, những tiếng ngáy càng to hơn, dữ dội hơn. Bất giác Dung nhìn gương mặt Tuấn bóng nhẫy trong ánh sáng lờ mờ, cái môi dưới trề ra nhưu một lời dọa dẫm.
7-1997
Trịnh Trung Hòa-Thế giới phụ nữ-Phụ nữ Viêt Nam-số 24-1997

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *