Phù du – Phần 1

Rồi đêm, trong vô thức, những giấc mơ cứ trở về ám ảnh chị. Trắng đem, cùng với sự đồng lõa của bóng tối và sự bí ẩn của ý nghĩ, chị trằn trọc thao thức. Những khát khao, hồi hộp, rạo rực đàn bà tưởng chừng đã ngủ quên trong chị nay bỗng bừng dậy dày vò chị đến mệt. Hồn chị như mê, như tỉnh bay lạc loài trong cõi phù du.
Bây giờ chỉ còn lại một mình chị. Cơn mệt mỏi dịu dàng trĩu đến. Chị vùi mình vào mớ chăn nệm thiếp đi trong miên man. Đêm trước Quân – chồng chị đã bỏ đi. Không biết anh ấy đi đâu cả chị đoán chắc anh ấy về đằng nội thăm con bé đang nghỉ hè với ông bà.
Có thể tỉnh tâm lại anh sẽ tha thứ cho chị, rồi anh lại trở về.
Những cũng không dám chắc có thể anh sẽ bỏ đi mãi mãi. Chị không cảm thấy hụt hẫng, không hoang mang, lo sợ, chị biết sớm muộn gì cũng xảy ra. Giờ đây khi còn lại một mình, ý nghĩ trong long chị càng rồ dại.Như thể con chim đã tuột khỏi lòng son, dẫu có chút tiếc nuối về cuộc sống sung túc đầy đủ song chân trời phía trước bao la rộng mở và quyến rũ. Chị như con chim đã vụt qua ngưỡng cửa ấy, chân trời phía trước đầy tự do muốn được khám phá, chinh phục. Hơn nữa, chị muốn Quân không bao giờ trở về căn nhà này nữa.
Chỉ tại cuộc gặp gỡ bất ngờ ấy với Hùng đã làm sống dậy tất cả những kỷ niệm thời quá khứ ngỡ đã lãng quên. Hùng là mối tình đầu của chi, anh đã mang đến những ngày tháng thần tiên trong đời chị. Gặp lại Hùng chị đã không làm chủ được trái tim, ý nghĩ. Chị không đủ tĩnh tâm để làm được việc gì ra hồn. Mấy ngày anh ra Hà Nội công tác, chị cuống cuồng với những lần đi chơi, những cuộc gặp gỡ vội vã. Hùng thay đổi nhiều lắm, chững chạc và oai phong hơn xưa nhưng tình yêu thì vẫn thế. Hùng vẫn đắm say và cuồng nhiệt. Chị đã ngã vào vòng tay của anh, đã phản bội lại gia đình bé nhỏ của chị lúc nào không biết nữa. Muộn màn quá mất rồi, giờ đây Quân đã biết,
anh đã căm giận chị, anh đã bỏ đi.
Một ngày… hai ngày… rồi ba ngày. Chị bắt đầu một cuộc sống mới. Chị lần giở tất cả những kỷ niệm đã từng bị chôn chặt nhật ký, nhưng bức ảnh bị ố vàng, những bức thư hoen nước mắt. Một lần nữa chỉ lại khóc. Chị khóc thoải mái không còn sợ ai, không lo bị ai bắt gặp. Chị chuyện trò hàng giờ với kỷ niệm. Giá mà ngày xưa chị đừng ngốc nghếch. Giá mà chị đủ can đảm để theo Hùng tới tận chân trời cuối bể. Giá mà chị kiên quyết, đừng rời xa anh.
Giá mà…
Rồi đêm, kể từ ngày Hùng trở vào Nam, nỗi nhớ nhung bùng lên không nguôi, hàng giờ, chị úp mặt vào bóng tối, vào kỷ niệm, cùng với sự đồng lõa của màn đêm chị nhớ, chị nuối tiếc. Những khao khát trần tục, những mong ước phù du cứ thế đẩy lên dày vò thân xác chị đến rã rời. Khổ thân Quân, khổ thân cho gia đình bé nhỏ ngỡ như mãi vững bền của chị. Chị đã phản bội lại tất cả. Giờ đây, tĩnh tâm để nghĩ lại, chao ôi chị thấy mình thật là sai lầm khi phó thác đời cho một người mà tình yêu không đủ sức để níu giữ những tình cảm xưa cũ. Đêm trước khi Quân bỏ đi, chị đã nằm mơ. Giấc mơ ngọt ngào. Chị thấy chồng chị, người đang nằm bên cạnh chị không phải là Quân mà chính là Hùng. Mừng quá chị đã ôm choàng lấy anh, trong cơn mê cuồng điên chị cuống quýt gọi : “ Hùng! Anh Hùng! Anh Hùng ơi ”. Thì ra chỉ là mơ. Quân tỉnh dậy, mặt tái nhợt. Không nói một câu Quân bỏ ra bàn hút thuốc đợi sáng. Sáng hôm sau, với gương mặt bơ phờ của người vừa qua cơn sốc lớn, anh lặng lẽ chuẩn bị va ly quần áo và bước ra khỏi nhà.
Anh Bình – Thế giới phụ nữ – Phụ nữ Việt Nam – Số 70 – 1999

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *